You have an old version of Adobe's Flash Player. Get the latest Flash player.

 

CHUYÊN MỤC

Giới thiệu chung
Cơ cấu tổ chức
Dự án đầu tư
Quy hoạch - Kế hoạch
Khen thưởng - Xử phạt
Công tác xây dựng Đảng bộ
Báo cáo KT-XH
Công dân - Doanh nghiệp
Bộ thủ tục hành chính công
Thông tin cần biết

 

Ký ức về những trận đánh ác liệt của người anh hùng: THAM GIA 175 TRẬN ĐÁNH, BẮN RƠI 13 MÁY BAY

Ngày đăng bài: 23/12/2014
Gần 30 năm trong quân ngũ, có 6 năm trực tiếp chiến đấu ở chiến trường Miền nam. Tham gia 175 trận đánh, bắn rơi 13 máy bay, diệt 2 xe tăng và 54 tên Mỹ- ngụy. Quá trình chiến đấu, ông luôn thể hiện ý chí anh dũng, kiên trung, mưu trí, linh hoạt, giám nghĩ, giám đánh, không sợ hy sinh, kể cả lúc chiến đấu bị thương vẫn xung phong ở lại để tiếp tục chiến đấu, động viên đồng chí, đồng đội kiên quyết chiến đấu thắng lợi. Ông là Nguyễn Văn Nhương, Anh hùng LLVT nhân dân, quê ở xã Cầu Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa, hiện trú tổ 8, Phường Diên Hồng, TP. Pleiku, Gia Lai.


Tôi không nghĩ mình sẽ là anh hùng

Cách đây hơn 5 năm. Do cơ duyên, tôi may mắn là người được chắp bút viết báo cáo thành tích đề nghị các cấp xét đề nghị Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu anh hùng LLVT nhân dân cho ông theo đề nghị của Ban liên lạc Hội Cựu chiến binh Trung đoàn 3, Sư đoàn 9, Quân đoàn 4. Ấn tượng về một cựu chiến binh đã từng 28 năm trong quân ngũ, có 6 năm trực tiếp chiến đấu ở chiến trường Miền nam (1967-1972). Qua tiếp xúc, tôi nhận thấy ở ông, một con người có bản tính chất phác, thật thà, hiền lành và thật dễ gần. Những ấn tượng ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi cho đến mãi hôm nay.

Ngày Đảng ủy- Bộ Tư lệnh Quân đoàn 4 tổ chức lễ đón nhận danh hiệu anh hùng LLVT cho ông, do điều kiện công tác tôi không thể tới dự. Bẵng đi hơn 5 năm. Nay trở lại Tây Nguyên, người đầu tiên tôi muốn gặp đó là ông. Gặp tôi, ông mừng lắm. Sau cái bắt tay siết chặt, ôm chặt tôi vào lòng. Vẫn nụ cười giản dị, ánh mắt sáng trong, trí óc minh mẫn. Qua ít phút tâm sự, tôi gợi lại những câu chuyện mà trước đây tôi đã nghe ông kể lại, cũng như những gì tôi biết về ông qua tiếp xúc với những người đồng đội của ông mới biết được.

Câu chuyện mà tôi vẫn còn khắc sâu mãi đó là khi nghe ông kể về ký ức những trận đánh mà ông đã cùng với đồng đội lập thành tích xuất sắc. Thế nhưng, khi tôi hỏi tại sao ông lại chưa được phong tặng danh hiệu anh hùng? Ông chỉ cười vui rồi nói: Ông đánh giặc, chỉ mong thắng giặc để góp phần giải phóng quê hương, đất nước chứ ông đánh giặc đâu phải mong mình trở thành anh hùng. Nghe ông nói vậy, tôi cứ day dứt mãi, bởi tôi nghĩ, một người chiến sỹ gan dạ, kiên trung, mưu trí, sáng tạo, không bao giờ sợ hy sinh và lùi bước trước quân thù như ông kể cả những lúc bị thương nặng, đồng đội đến cứu đưa về tuyến sau điều trị nhưng ông vẫn một mực đòi ở lại để chiến đấu và động viên đồng đội chiến đấu giành thắng lợi góp phần cùng toàn Đảng, toàn quân, toàn dân giải phóng dân tộc. Vậy nhưng, ông đã không bao giờ suy nghĩ, hay đòi hỏi mình sẽ được phong anh hùng. Cho đến mãi năm 2009, đồng đội ông đã động viên, ông mới đồng ý viết báo cáo thành tích. Quả thực, đó là câu chuyện hoàn toàn có thật. Có tiếp xúc và đi sâu tìm hiểu mới dám khẳng định điều đó.

Theo tìm hiểu của tôi, được biết: Ông sinh ra từ một vùng quê giàu truyền thống cách mạng tại xã Cầu Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chứng kiến cảnh tán khốc của cuộc chiến tranh do Đế quốc Mỹ đánh phá, lòng căm thù giặc Mỹ đã thôi thúc ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mới 17 tuổi. Khám sức khỏe không đạt, nhưng với lòng tha thiết của ông, ông đã được toại nguyện cầm súng lên đường.

Sau 3 tháng huấn luyện, được biên chế về đại đội súng máy 12,7 ly, Trung đoàn 95C hoạt động từ Ninh Bình vào tới miền Tây Nam bộ và trên đất bạn Cam-pu-chia. Suốt chặng đường dài chiến đấu, ông đã cùng đoàn quân vừa hành quân, vừa chiến đấu trên nhiều mặt trận ác liệt từ Khu bốn đến miền Đông Nam bộ và trên đất bạn Cam-pu- chia, ông từng được đồng đồng đội đặt cho cái tên “Người chiến sỹ kiên trung”. Cũng từ thành tích chiến đấu anh dũng của ông, đơn vị đã nhiều lần nêu gương cho toàn đơn vị học tập nên tất cả các trận đánh khi đơn vị được giao nhiệm vụ đều thắng lợi.

Tâm sự với tôi, Đại tá Vũ Quang Chiêm, nguyên Chánh Văn phòng Quân đoàn 4, là Thủ trưởng trực tiếp của ông từ những ngày đầu trong quân ngũ và suốt cả quá trình chiến đấu cho biết: “Đồng chí Nhương trong cuộc sống thường nhật là một con người chất phác, hiền lành nhưng trong chiến đấu lại là một con người quả cảm, mưu trí, quyết đoán, gan dạ, kiên trung, không sợ hy sinh gian khổ, thành tích trong chiến đấu của đồng chí Nhương tôi thật khâm phục. Đồng chí Nhương hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu anh hùng LLVT nhân dân”.

Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu, Thứ trưởng BQP thừa ủy quyền chủ tịch nước gắn Huy hiệu Anh hùng LLVTND cho ông Nguyễn Văn Nhương.

Ký ức về những trận đánh ác liệt

Vẫn sâu nét đậm về ký ức chiến tranh như những lần trước được gặp. Trong câu chuyện của những trận đánh ác liệt, bao nhiêu ký ức lại dội về. 175 trận đánh mà ông đã góp sức vào những chiến công chung cùng đồng đội. Nhưng có lẽ đậm sâu nhất, thể hiện sự dũng cảm, mưu trí nhất đã phác họa chân dung của vị anh hùng hôm nay là gần 40 ngày đêm nơi túi bom lửa đạn của chiến trường Quảng Trị, Sân bay Tà Cơn từ ngày 22/01/1968- 30/3/1968, nhiệm vụ của Đại đội 12,7 ly của ông cùng phân đội DKZ và bộ binh được giao áp sát căn cứ sở chỉ huy và khu hậu cần của Lữ đoàn 3 lính thuỷ đánh bộ Mỹ, bao vây chặt, triệt phá sân bay, cắt đứt đường tiếp tế hàng không của địch. Nhận nhiệm vụ, ông đã cùng đồng đội chiến đấu dồn bọn địch tới đường nguy khốn, bọn địch dùng B52, B57, xe tăng, xe bọc thép liên tục phản kích vào các trận địa của ta. Để bắn có hiệu quả cao nhất và tiết kiệm đạn, ông đã mạnh dạn đề nghị đơn vị đưa khẩu đội 12,7 ly áp sát hàng rào địch vừa bán máy bay lên xuống, vừa đánh bộ binh địch đã làm cho địch khốn đốn, mất tinh thần chiến đấu. Phát hiện ra trận địa của ta, bọn địch đã huy động tối đa lực lượng, máy bay thả bom. Một quả bom rơi sát trận địa làm cho khẩu đội của ông bị thương một số đồng chí. Bản thân ông cũng bị thương rất nặng nhưng ông vẫn cố bám trận địa. Lúc này cơ số đạn còn rất ít, trong lúc đó máy bay địch lại liên tục quần thảo, rải bom, bắn phá. Ông đã nảy ra sáng kiến tháo cách rời băng đạn để không bắn liên thanh, mà bắn tỉa phát một để tiết kiệm đạn. Hiệu quả đã thể hiện khi một mình với số đạn ít ỏi ông đã bắn rơi 3 chiếc máy bay của địch rồi tự xé áo băng vết thương cho mình và đồng đội để tiếp tục chiến đấu. Trong chiến dịch này ông cùng với đồng đội đã bắn rơi 17 máy bay, diệt nhiều tên địch, trong đó bản thân ông đã bắn rơi 07 chiếc máy bay, trong đó có 1 ngày ông bắn rơi 3 chiếc. Sau trận chiến đấu này, toàn đơn vị đã phát động học tập, noi gương sự mưu trí, dũng cảm của ông.

Từ câu chuyện chiến trường đến chiến trường ông như bị những ký ức hồi sinh. Ông kể một cách say mê về trận đánh Sở chỉ huy Chi khu Đắc Lập - Đắc Min ngày 23/08/1968, khẩu đội do ông chỉ huy đi cùng bộ binh, đơn vị ông được giao nhiệm vụ chi viện trực tiếp yểm trợ cho bộ binh đánh trận mở cửa. Để tiến công và đánh địch phản kích, đồng thời bắn chặn máy bay của địch cắt đường tăng viện cho căn cứ chi Khu. Trong lúc đang chỉ huy chiến đấu bị bom đánh sập hầm, ông bị vùi dưới hầm, khi được đồng đội cứu lên đưa về tuyến sau cấp cứu nhưng trên cương vị người chỉ huy (C viên bậc phó, kiêm trung đội trưởng 12,7 ly) ông kiên quyết ở lại để chỉ huy đơn vị tiếp tục chiến đấu và động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu đã làm tăng thêm ý chí đánh giặc của đồng đội và giành thắng lợi hoàn toàn. Trận chiến đấu này, đơn vị ông đã khống chế được đường không, buộc Tổng thống Thiệu phải đáp máy bay từ Sài Gòn ra trấn an đồng bọn. Tuy nhiên, trước lưới lửa phòng không của ta, làm cho máy bay của Tổng thống Thiệu không thể xuống đã phải quay lại Sài Gòn. Tổng kết chiến công chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên đơn vị ông bắn rơi 05 máy bay, trong đó riêng ông bắn rơi 03 chiếc và diệt nhiều tên địch.

Cuối năm 1968  đơn vị do ông chỉ huy lại được giao nhiệm vụ chi viện trực tiếp cho bộ binh tiến công tiêu diệt Tiểu đoàn Không vận Mỹ ở Sóc Con Trăng (14/11/1968) đã diệt 70 xe cơ giới của Mỹ, và tấn công tiêu diệt các Tiểu đoàn quân Mỹ ở Đồng Pan, Lộc Ninh (22/5/1969). Thắng lợi của chiến dịch Xuân, Hè, Thu năm 1969, đơn vị ông đã bắn rơi 13 máy bay, ông đã bắn rơi tại chỗ 01 chiếc máy bay. Sau chiến dịch ở Sóc Con Trăng  đơn vị ông được điều sang chiến trường Đông Bắc Cam -Pu-Chia,  ngày 23/2/1971 ở Đầm Be, quân địch dùng sức mạnh phối hợp xe tăng, máy bay, bộ binh và các loại hỏa lực hòng san bằng trận địa của ta, ông đã mưu trí tác chiến bằng cách sử dụng súng 12,7 ly, súng bộ binh, B40, lựu đạn để chiến đấu chống trả các đợt phản công của địch, xe tăng địch tiến gần ông đã dũng cảm ôm mìn chống tăng bò ra khỏi hầm lăn vào xích xe tăng, nổ tung xe tăng chạy trước, khi quay lại hầm, lúc này trong hầm chỉ còn lại duy nhất một quả đạn B40 ông đã sử dụng bắn cháy tiếp chiếc xe tăng thứ 2 rồi sử dụng súng bộ binh, lựu đạn chiến đấu tiêu diệt bộ binh địch. Thêm một lần nữa, hầm bị bom đạn Mỹ làm sập và vùi lấp ông, được đồng đội cứu lên phải mất hàng giờ mới tỉnh lại nhưng vẫn đòi ở lại chiến đấu. Trong chiến dịch phản công này, toàn đơn vị bắn rơi 19 máy bay các loại và diệt 2 xe tăng địch, trong đó ông bắn rơi 2 máy bay, diệt 2 xe tăng và nhiều tên địch…

Anh hùng LLVT Nguyễn Văn Nhương hôm nay.

Cuối năm 1972 ông rời chiến trường lên đường ra Bắc học tập. Tốt nghiệp ra trường ông được điều về làm chính trị viên Tiểu đoàn 22, Pháo cao xạ Quân khu 4. Rồi điều vào tăng cường Tây Nguyên, ông giữ nhiều chức vụ ở nhiều vị trí quan trọng. Trên cương vị chức trách nào được giao ông cũng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Gần 30 năm binh nghiệp năm 1993 ông được cấp trên cho nghỉ hưu và nay ông là một cựu chiến binh với truyền thống và phẩm chất bộ đội Cụ Hồ mặc dù tuổi đã cao song trong ông luôn tâm niệm: “Tuổi cao tâm sáng gương trong” nên trong cuộc sống đời thường ông luôn được bà con nơi ông cư trú hết sức nể phục.

Nguyễn Văn Nhương đã được tặng thưởng 11 huân chương Chiến công Giải phóng, 2 Huân chương Chiến sĩ Giải phóng, 5 Huy hiệu Chiến sĩ diệt máy bay; Huy hiệu Chiến sĩ diệt xe tăng; Huy hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ - ngụy; Huy hiệu Chiến sĩ thi đua quyết thắng; 5 năm liền là Chiến sĩ thi đua cấp Trung đoàn và Sư đoàn; 2 lần được đi dự Đại hội chiến sĩ thi đua anh hùng toàn miền Nam. Ngày 28/5/2010, ông vinh dự được Chủ tịch nước tuyên dương danh hiệu cao quý “Anh hùng LLVTND”.

 
Bài, ảnh: Xuân Hoàng
Trang chủ     |     Tin tức     |     Liên hệ     |     Mobile     |     Site map

Copyright © 2013 Bản quyền thuộc về UBND TP Pleiku
Chịu trách nhiệm chính: ...  
Địa chỉ: 81 Hùng Vương, phường Tây Sơn, TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai - Điện thoại:0593 830 155  - Fax: 059. 3828 414 - Email: vpubpleiku@gmail.com
Giấy phép số: 01/GP-TTĐT ngày 24/02/2015 của Sở Thông tin và Truyền thông Gia Lai.
Phát triển bởi Trung tâm Công nghệ thông tin và Truyền thông Gia Lai